Tin Tức Công Giáo

NỔI BẬT

TIN MỚI NHẤT

Phép Lạ

ƠN GỌI

ĐỨC MẸ

TÀI LIỆU - KINH THÁNH

CHUYỆN ĐẠO - CHUYỆN ĐỜI

Gia Đình Phật Tử Xin Theo Đạo Nhờ Phép Lạ Của Đức Mẹ La Vang

Ngày 22/3/1999, tôi được một lá thư của ông Nguyễn Đình Lộc là người thân quen từ giáo xứ Tân Mỹ, hạt Phan Rang, Giáo phận Nha Trang, Việt Nam. Nguyên văn như sau (những chữ trong ngoặc đơn là của tôi ghi thêm)

“Hôm tháng 7 vừa rồi, trong gia đình cháu, có cháu Phương (con trai của ông Lộc) gặp tai nạn trầm trọng trên công việc làm ăn nghề nông. Cháu xin thuật công việc xảy đến cho cháu Phương. Ngày 18 tháng 7 năm 1998, vào lúc 4 giờ chiều ngày thứ Bảy, hai cha con đang phá gò mối đã gần xong. Gò mối đổ xuống đè lên cháu Phương phủ cả mình rất nặng, chỉ còn cái đầu. Trong lúc cháu kêu cứu, thì Hạ (anh em bạn rể với ôngLộc) và những người làm gần đó chạy tới moi lên để đưa cháu Phương ra. Cháu thở không được nữa. Lập tức nhờ Cha xứ đưa đi bệnh viện Phan Rang cấp cứu.


Nằm bệnh viện một ngày một đêm, chỉ thở bằng dưỡng khí. Đêm 19 tháng 7, các bác sĩ đều bó tay. Có cả bác sĩ cháu của con tên là Ngọc (gọi ông Lộc bằng chú ruột). Bác sĩ cho biết đêm nay Phương sẽ chết, vì dập cả hai lá phổi, không thể sống được. Điện báo về cho nhà biết để chuẩn bị đưa xác Phương về. Nhờ Cha xứ, các xơ và cộng đoàn giúp lời cầu nguyện. Tám giờ tối hôm đó, cháu từ Song Mỹ đến bệnh viện thăm con và đem theo ảnh Đức Mẹ La Vang. Đến nơi thì khoảng chín giờ tối, cháu liền đặt ảnh Mẹ lên ngực cháu Phương và cầu xin Mẹ. Lúc mười giờ đêm, các bác sĩ khám thì thấy tình trạng khả quan hơn. Hai lá phổi đập trở lại. Các ông bác sĩ đều lấy làm ngạc nhiên và nghĩ là chỉ có ơn trên giúp. Thật Đức Mẹ La Vang đã cứu đứa con thoát khỏi tử thần và được khỏe mạnh lại. Hiện cháu Phương đã làm ăn bình thường.”

Nhân dịp về thăm lại quê hương vào tháng 6 năm 1999 vừa qua, tôi có thăm gia đình ông Nguyễn Đình Lộc, gặp cháu Phương, một thanh niên với tuổi đời 24, một nạn nhân đã được Đức Mẹ La Vang cứu sống và cho hồi phục sức khỏe. Các nhân chứng đã xác nhận rõ ràng là nhờ ơn lạ tấm ảnh Mẹ La Vang, như đã kể trong thư. Về xuất xứ tấm ảnh, bà Lộc cho biết: một tháng trước khi cháu Phương gặp tai nạn, nhân có việc đi Nha Trang, bà ghé qua giáo xứ Hòa Yên (Cam Ranh), để thăm Cha xứ ở đây cũng là người bà con. Cha xứ đã tặng cho bà tấm ảnh Mẹ La Vang, là tấm ảnh đã cứu con bà và gia đình bà.

Sau khi cháu Phương được bình phục, ông bác sĩ chăm sóc cháu là người lương, năn nỉ xin tấm ảnh đó vì cho là rất linh thiêng. Gia đình ông Lộc đã sang tấm ảnh đó để tặng cho ông ta và giữ nguyên tấm ảnh chính Đức Mẹ ban ơn lạ để ghi nhớ và cám tạ ơn Mẹ La Vang muôn đời.


Câu chuyện trên kể lại ơn lạ Đức Mẹ La Vang ban cho gia đình Công giáo có lòng tin tưởng cầu khẩn với ảnh Mẹ. Nhưng có trường hợp đặc biệt, một gia đình Phật giáo chưa hiểu biết và chưa tin tưởng, nói chi đến việc cầu xin Đức Mẹ, mà người cha trong gia đình tình cờ có mang ảnh Đức Mẹ La Vang trong người mà được Đức Mẹ cứu sống cách lạ lùng, và còn ban ơn cho cả gia đình trở lại đạo Công giáo và giữ đạo sốt sắng, như trong Hồi ký Bốn Mươi Năm Một Dòng Lệ của tác giả Lê Tín Hương, là người con của gia đình đó, đã đăng trên Nguyệt San Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, số tháng 5, năm 1998, (tr. 20 đến 22), và còn đăng trên Bán Nguyệt San Ngày Nay, số ra ngày 31 tháng 8, 1998. Tôi xin tóm lược như sau:

Trước kia gia đình tác giả Lê Tín Hương là một gia đình Phật giáo, đặc biệt người mẹ là một Phật tử rất sùng đạo. Bà đã quy y với pháp danh Nguyên Khai và đã từng xây chùa cho làng bên ngoại tại Huế. Người cha là một bác sĩ làm việc tại Bệnh viện Trung ương Thành phố Huế. Một hôm, vào năm 1958, ông đi thanh tra Bệnh viện Quảng Trị, cách thành phố Huế khoảng 65 cây số. Một sáng, từ nhà đi ra, vừa bước mấy bậc thềm, ông gặp Cha Cao Văn Luận đi vào. Cha Cao Văn Luận là người đồng hương, rất gần gũi yêu thương gia đình ông, và Cha cũng ước mong được thấy gia đình ông ấy theo đạo.

Cha Luận gặp ông, vui vẻ bắt tay ông, vừa đưa cho ông một tấm ảnh Đức Mẹ vừa nói: “Tôi mới đi kiệu ngoài La Vang về. Tôi xin tặng ông một tấm ảnh Mẹ La Vang. Đức Mẹ đã làm nhiều phép lạ và rất linh thiêng. Ông hãy giữ lấy và cầu nguyện với Mẹ.” Ông bác sĩ tươi cười cám ơn Cha, và thuận tay cho tấm ảnh vào túi áo trong. Sau đó, ông cáo lỗi và chào từ giã Cha, vì phải đi công tác cùng với ba bác sĩ khác, cùng một nhân viên bệnh viện đang đợi ngoài xe.

Hôm đó trời mưa tầm tã, đường sá trơn trợt. Chiếc xe chở bốn bác sĩ và một nhân viên bệnh viện trực chỉ đi Quảng Trị. Khi đến Cầu Giồng, Quảng Trị, thì xe bị lật và chìm xuống sông. Buổi chiều, gia đình nhận được hung tín báo cho biết tất cả đều tử nạn. Người mẹ và các con theo xe bệnh viện đến Quảng Trị nhận xác người cha. Lúc đến nơi, gia đình thấy thi hài của ba bác sĩ kia và một nhân viên bệnh viện đã được vớt lên và đặt nằm cuối hầm cầu tại một trạm gác nhỏ. Còn thi hài của người cha thì chưa tìm thấy. Trong lúc mấy mẹ con đang buồn phiền than khóc thì bỗng nghe có tin báo là đã vớt được xác người cuối cùng rồi, và thấy người ta đang khiêng xác người cha vào đặt nằm trên chiếc băng ca. Lại nghe có tiếng nói lớn: “Trời ơi, hình như ông ta chưa chết. Còn thở, hơi thở yếu lắm… Làm hô hấp nhân tạo đi!”


Ông bác sĩ, người cha của gia đình quả còn sống thật! Người mẹ sụp quỳ vái lạy cám ơn Trời, Phật, nước mắt dầm dề vì hạnh phúc đến quá bất ngờ. Mấy người con quỳ chung quanh chiếc băng ca nơi người cha đang nằm. Sau đây, tôi xin trích nguyên văn một đoạn hồi ký của tác giả kể lại chính lời cha mình nói về việc ông được cứu sống nhờ tấm ảnh Đức Mẹ La Vang:

“Ba tôi đã tỉnh lại hẳn. Ông nói bằng một giọng thật yếu ớt. Câu nói đầu tiên mà tôi không bao giờ quên được: ‘Hãy xin Cha rửa tội, rửa tội cho cả nhà. Đức Mẹ La Vang đã cứu ba.’ Nói xong, ông đưa tay vào trong túi áo da lục kiếm, và sau đó, ông đã lấy ra tấm ảnh Đức Mẹ La Vang. Tấm ảnh mà Cha Luận đã cho ông trước chuyến đi định mệnh. Tấm ảnh đã ướt sủng và đậm màu vì thấm nước, nhưng hình Đức Mẹ với áo choàng xanh vẫn còn in rõ nét. Ba tôi nói tiếp: ‘Chính Bà này đã cứu ba. Bà đã lôi ba ra vì lúc ấy đang mắc kẹt trong xe. Bà đẩy ba lên mặt nước và nói: ‘Ta là Đức Mẹ La Vang đến cứu con!’

Sau biến cố đó, gia đình tôi gồm ba mẹ và bảy anh chị em đã được rửa tội trong tự nguyện và lòng hoan hỉ của mẹ tôi… Theo lời xin của ba tôi, để cảm tạ ơn thánh của Đức Mẹ, lễ rửa tội đã được tổ chức tại Thánh đường La Vang. Mẹ tôi vô cùng hân hoan và về sau luôn tin tưởng lần chuỗi Mân Côi cảm tạ ơn Đức Mẹ mỗi ngày. Cho đến ngày nhắm mắt bà là một tín hữu sốt sắng, sùng kính Đức Mẹ tuyệt vời. Đây là những hình ảnh cuối đời của mẹ tôi… Còn ba tôi năm nay đã gần 90. Ông vẫn còn kính tấm ảnh năm xưa trên bàn thờ. Tấm ảnh ngày nay đã nhạt mờ theo thời gian, nhưng mỗi ngày ông đều đọc kinh, lần hạt cảm tạ ơn Đức Mẹ.

Quả thật, có nhiều gia đình được Mẹ La Vang ban ơn lành qua tấm ảnh Mẹ nhưng không có bút tích để lại. Trên đây, tôi chỉ xin ghi lại một vài trường hợp điển hình để cao rao lòng lành và quyền phép của Mẹ ban ơn xuống cho con dân Việt Nam, chẳng những tại La Vang, mà còn theo con cái mang tấm ảnh Mẹ đi khắp đất nước Việt Nam và khắp nơi trên thế giới. Với tấm ảnh Đức Mẹ La Vang, trên bước đường ly hương chúng ta may mắn có Mẹ đồng hành.
Chi tiết

Tượng Đức Mẹ rơi lệ, mọi người đổ xô đến chiêm ngưỡng “giọt nước mắt ngọc trai”

Báo chí Malaysia từng đưa tin, tại một gia đình Công giáo ở Malaysia, một bức tượng cao khoảng 33 cm của Đức Mẹ Maria được đặt tại đây, bức tượng Đức Mẹ đã rơi lệ 3 lần chỉ trong vòng một tuần, rất nhiều tín đồ từ các nơi đã đổ xô đến đây để được chứng kiến tận mắt “bức tượng Đức Mẹ khóc.”


Lúc 5 giờ chiều ngày 2/3 con trai út lần đầu tiên phát hiện ra bức tượng rơi lệ, sau đó đúng 2 ngày vào lúc 5h chiều họ lại nhìn thấy những giọt nước mắt từ đôi mắt của Đức Mẹ, phép lạ lại xảy ra vào lúc 10h sáng ngày mồng 5, bức tượng của Đức Trinh Nữ Maria trong vòng một tuần đã rơi lệ 3 lần.


Chủ nhà Mike 52 tuổi nói: “Tôi hoàn toàn không thể tin được, cho đến khi được chứng kiến ​​tận mắt tượng Đức Mẹ thực sự rơi lệ, điều này khiến tôi kinh ngạc, bởi tôi không bao giờ nghĩ điều này sẽ xảy ra.”


Sau khi phép lạ xảy ra này được các trang mạng truyền tải đã làm dấy lên các cuộc tranh luận sôi nổi, hàng trăm người dân vì để chứng kiến tận mắt “tượng Đức Mẹ Maria khóc ” đã xếp hàng từ sáng sớm trước cửa nhà của người sở hữu và tụng kinh cầu nguyện trước tượng Đức Mẹ.
Chi tiết

Những bức tượng Chúa được làm từ Cát tuyệt đẹp

Có rất nhiều tượng về Chúa và Mẹ rất tuyệt đẹp và được làm từ những chất liệu quý. Nhưng bài viết này sẽ cho anh chị em xem những bức tượng Chúa tuyệt đẹp được làm từ Cát, rất độc đáo phải không anh chị em. Hãy bình chọn  tác phẩm ấn tượng nhất nhé.











Trên đây là những tác phẩm tuyệt vời. Cùng chia sẻ cho mọi người chiêm ngưỡng những tác phẩm tuyệt vời này nhé !
Chi tiết

Ba Lan tôn vinh Chúa Giêsu là Vua trị vì đất nước

Ba Lan chính thức tôn vinh Chúa Giêsu Kitô là Vua trị vì nước mình Trong một nghi lễ cử hành tại Nhà thờ Lòng thương xót Chúa ở Krakow, Tổng thống Andrzej Duda, cùng với các Giám mục Ba Lan, chính thức tuyên bố Chúa Kitô là Vua nước Ba Lan.

Trong nghi lễ, tổng thống thay mặt nhà chức trách hiện thời xin Chúa Kitô cai trị trên quốc gia, người dân và các lãnh đạo của Ba Lan.


“Vua Bất diệt mọi Thời đại, Chúa Giêsu Kitô, là Chúa và Đấng Cứu độ, chúng con cúi đầu trước Chúa, Vua Vũ trụ, chúng con nhìn nhận quyền thống trị của Chúa trên toàn Ba Lan, trên những sự sống trên quê hương chúng con và toàn thế giới. Chúng con nguyện xin cho chúng con thờ phượng Chúa quyền năng và vính quang,.Với đức tin và đức mến, chúng con kêu lên: Lạy Chúa Kitô, xin thống trị chúng con!”

Nghi lễ tôn vinh Chúa Kitô là Vua Ba Lan đã diễn ra vào ngày 19-11, với sự hiện diện của Tổng thống Andrzej Duda, và sau đó được cử hành lại tại mọi nhà thờ chính tòa và các giáo xứ của Ba Lan trong ngày chúa nhật 20-11.

Cách đây 350 năm Vua John Casimir đã tôn vinh Đức Trinh nữ Maria là Nữ vương Ba Lan. Theo Freethinker.co.uk, quyết định này đã được Quốc hội phê chuẩn, với sự ủng hộ của Liên hiệp Gia đình Ba Lan, Đảng Luật pháp và Công lý, cùng Đảng Nông dân.
Chi tiết

Lời cầu nguyện khi bạn thấy nản lòng, thất vọng

Lạy Chúa, con tín thác vào lòng nhân từ của Chúa. Con bày tỏ với Chúa những thất vọng và những nỗi đau tràn ngập trong con. Con không nhận được những gì con muốn. Xin giúp con vượt qua nỗi chán chường này và cho con tiếp tục kiên cường chiến đấu. Xin đưa con lên khỏi hố sâu tuyệt vọng và cho con sức mạnh để làm điều tốt đẹp. Xin giải thoát con khỏi cảm xúc thất vọng, và thúc đẩy con làm việc chăm chỉ hơn.


Lạy Chúa, xin cất đi tấm màn kiêu căng, để con có thể nhìn thấy rõ lòng mình hơn. Dù không có được những gì ao ước, con vẫn phải tiếp tục gắng hết sức mình; cả khi không được thành công con cũng không đổ lỗi cho người khác; nếu kỳ vọng không thành, con cũng không than van hay phê phán và biết vui vẻ đón nhận mọi sự như Thánh Ý Chúa gửi đến cho con. Trong lúc tăm tối nhất của cuộc đời, đừng để con không được đánh mất hy vọng. Con biết mình có nhiều lỗi phạm nhưng Chúa vẫn thấy điều tốt đẹp trong con. Chúa bỏ qua những lầm lỗi của con, xoa dịu những nỗi đau trong con, và tha thứ mọi tội con đã phạm.

Con cám ơn Chúa vì Chúa đã hiện diện bên con, đã tin tưởng con, đã làm cho con mọi sự, đã giao phó sự sống của Chúa cho con, đã trao cho con vòng hoa chiến thắng. Lạy Chúa, con tạ ơn Chúa vì tất cả. Amen”.
Chi tiết

Linh Mục Nguyễn Sang - Tiếng hát vì người nghèo và quán cơm 2.000 đồng

Những người dân lao động nghèo tại TP Mỹ Tho (Tiền Giang) gọi quán cơm “Huynh Đệ” là “quán cơm cổ tích” bởi kể từ khi quán cơm 2.000 đồng này ra đời, nhiều người dân đã không còn phải nhịn đói mỗi ngày...


Đi hát, bán đĩa… lấy tiền mở quán giúp dân nghèo 

Với rất nhiều người, để có được cơm ngày ba bữa là cả một quá trình đấu tranh, vật lộn với "cuộc chiến" mưu sinh. Nhìn cảnh những người bán vé số, lao động chân tay hay những em nhỏ mồ côi, cơ nhỡ hằng ngày phải đi xin từng bữa ăn, chén nước, linh mục Nguyễn Tấn Sang nung nấu ý nghĩ phải làm một điều gì đó để giúp đỡ mọi người.

Xuất phát từ ý tưởng mang đến những bữa ăn miễn phí cho những người có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn, với số tiền tích góp được sau nhiều năm đi ca hát cho hoạt động từ thiện, linh mục Nguyễn Tấn Sang đã quyết định mở quán cơm Huynh Đệ để phục vụ bà con nghèo.

Nằm trên đường Trần Hưng Đạo, TP Mỹ Tho, từ hai năm nay, quán cơm Huynh Đệ đã trở thành mái nhà chung của tất cả người lao động nghèo. Họ tìm đến quán không chỉ để no bụng mà trên hết là để tìm thấy tình cảm ấm áp sẻ chia.

Cô Võ Thị Thu Liên bán vé số (48 tuổi, ở P.4, TP.Mỹ Tho) chia sẻ: “Nhờ có những bữa cơm như thế này mà cuộc sống của tôi đỡ vất vả hơn rất nhiều. Thay vì phải bỏ ra mười mấy ngàn cho một bữa ăn như trước thì nay tôi chỉ mất có hai ngàn đồng. Tôi không còn cảm giác phải lo sợ cho từng bữa ăn nữa mà thay vào đó là niềm hạnh phúc mỗi khi đặt chân đến quán cơm”.


Không chỉ cô Liên mà với hàng trăm người dân lao động nghèo tại Mỹ Tho, quán cơm Huynh Đệ chính là mái nhà thứ hai, là nơi chia sẻ và giúp đỡ họ vượt qua bao nỗi nhọc nhằn trong cuộc sống.

“Tôi mở quán ăn này không chỉ phục vụ những bữa ăn giá rẻ mà tôi mong muốn thông qua những bữa ăn đó, mọi người tìm thấy được sự ấm áp của tình người, sự gần gũi nhau giữa người với người và từ đó tạo nên một xã hội biết thương yêu nhau, biết chia sẻ cùng nhau những vui buồn sướng khổ của đời người” - cha Sang tâm sự.

Bữa cơm từ thiện mở cửa phục vụ từ thứ Hai đến thứ Sáu cho người nghèo tại TP Mỹ Tho. Kinh phí để duy trì hoạt động của quán ăn, cha Sang cho biết đó là từ chính những đồng tiền do cha đi hát ở các tụ điểm ca nhạc trong những dịp đặc biệt, tiền bán những đĩa CD ghi âm tiếng hát của chính mình. Ngoài ra quán cơm còn hoạt động nhờ sự ủng hộ từ những người có cùng chí hướng muốn giúp người nghèo.

Để duy trì hoạt động của quán cơm không phải là một điều đơn giản, nhiều đêm cha Sang phải thức trắng để tìm ra phương án giúp quán cơm tồn tại vì cha biết, đó là nguồn sống của hàng trăm người dân nghèo tại đây.


Đến với quán cơm, không chỉ có những người dân lao động mà còn có những em học sinh, sinh viên có hoàn cảnh khó khăn. Đối với họ, bữa cơm 2.000 đồng như một điều kỳ diệu trong cuộc sống. Bạn Nguyễn Thành An (sinh viên) chia sẻ: “Em chỉ biết ở Sài Gòn có những quán cơm 2.000 đồng không ngờ tại Mỹ Tho cũng có. Đến với quán cơm, không những được ăn no, ăn ngon mà đặc biệt là em cảm nhận được sự ấm áp, yêu thương giữa mọi người dành cho nhau”.

Nơi kết nỗi những tấm lòng nhân ái 

Để quán cơm đi đúng mục đích, giúp đỡ đúng người, cha Sang phải xác minh từng hoàn cảnh của mỗi người khi muốn đến ăn cơm tại quán. Sau khi kiểm tra xong, mỗi người được cấp một phiếu ăn, lên danh sách và đăng ký bữa ăn (trưa, tối) vào mỗi tuần để quán có sự chuẩn bị.

Đến quán cơm Huynh Đệ, điều đầu tiên mà mọi người nhìn thấy chính là sự nề nếp, trật tự. Từ việc xếp hàng, chờ phần cơm của mình đến việc tự thu dọn sau khi ăn xong đều được mọi người tự giác chấp hành.

Bà Phương (60 tuổi) sinh sống tại Q.6, TPHCM nhưng cứ mỗi tuần lại đều đặn xuống quán cơm Huynh Đệ để giúp đỡ mọi người trong việc nấu nướng, phục vụ bữa cơm cho bà con nghèo. Bà chia sẻ: “Thu xếp được công việc gia đình là tôi liền chạy xuống đây để phụ việc, quán cơm giúp tôi cảm nhận sâu sắc hơn về những giá trị nhân sinh trong cuộc sống. Cảm giác nhìn những cụ già, em nhỏ ăn những phần cơm do mình nấu một cách ngon lành rất hạnh phúc.Tôi chỉ ước quán cơm có đủ kinh phí để hoạt động, nhận được nhiều sự quan tâm, giúp đỡ hơn nữa để mang lại niềm vui cho những người lao động nghèo khổ”.

Không chỉ bà Phương mà có rất nhiều người tìm đến quán cơm Huynh Đệ để xin phụ việc, từ những bạn sinh viên, bác công nhân, cô giúp việc đến những công nhân viên chức… Ở đây họ tìm thấy niềm vui cũng như cảm nhận được ý nghĩa từ chính công việc mà họ đang làm.


Dù chỉ với 2.000 đồng, số tiền chỉ đủ mua một ly trà đá hoặc que kẹo nhưng không vì thế mà bữa cơm lại kém chất lượng. Mỗi phần ăn đều đầy đủ chất dinh dưỡng cũng như đảm bảo vệ sinh oan toàn thực phẩm. Để có được điều đó, cha Trang chính là người đi chợ để chọn lựa mang về quán những thực phẩm tươi ngon nhất. Đối với cha, mỗi công việc mình làm ra phải xuất phát từ “tâm”, không được làm cho lấy có, lấy hình thức. Chính vì vậy, khi bước vào quán là ập vào mắt mọi người thông điệp: “Yêu thương – Hi sinh – Phục vụ” được đặt ngay giữa quán. Có lẽ đó cũng chính là điều mà cha Sang muốn mọi người đến với quán cơm Huynh Đệ cảm nhận được.

Khi được hỏi về tại sao không hoàn toàn miễn phí bữa cơm cho người nghèo mà lại tính giá 2.000 đồng? Cha Sang chia sẻ đó là cách làm để mọi người có thể cảm nhận rõ hơn về sự sẻ chia trong cuộc sống. Khi bỏ vào thùng 2.000 đồng là họ đã đóng góp, cùng chung sức để duy trì hoạt động của quán. Hơn nữa, nhiều người sẽ rất ngại nếu đến và dùng cơm miễn phí. Mặc dù 2.000 đồng không lớn nhưng nó đủ để mọi người hiểu hơn về mục đích thành lập quán.

Với những việc làm hết sức ý nghĩa, quán cơm Huynh Đệ không chỉ là điểm đến của những người có hoàn cảnh khó khăn mà là nơi kết nối những tấm lòng, đem yêu thương, sự sẻ chia để tất cả mọi người.
Chi tiết

Bà Cố gần 100 tuổi có 4 người con trai làm linh mục và 2 nữ tu

Gia đình có một người con tận hiến đời mình cho Chúa đã là quý, đàng này ... gia đình có 7 mà lại hiến dâng đến 6. Phải chăng đó là quà tặng, là ân huệ lớn lao mà Thiên Chúa ban cho gia đình ông bà cố Liêm – Mẫn.



Thiên Chúa vẽ đường thẳng bằng compa để rồi mối tình giữa chàng lính nhà quan gốc Huế lại gặp cô thôn nữ hiền lành đạo đức ở mảnh đất Quảng Ngãi dấu yêu.

Sinh ra trong gia đình quan Pháp làm về ngành đường sắt cũng có vai vế trong xã hội thời bấy giờ và vì công việc nên gia đình của anh chàng Phêrô Trương Đình Mẫn (sinh năm 1920) tiến vào Quãng Ngãi. Chả hiểu sao nơi mảnh đất Quảng Ngãi lại se duyên cho chị Matta Nguyễn Thị Liêm (sinh năm 1921). Ơn Chúa đã kết nối hai anh chị và rồi hoa quả sinh ra cho gia đình hai họ Trương – Nguyễn được tất cả 7 người con.

Như đã nói, nghèo nhưng sạch, rách nhưng thơm và nhất là thụ hưởng từ truyền thống đạo đức gia đình để rồi sau khi lập gia đình, cô nàng Liêm thời bấy giờ vẫn chu toàn bổn phận của một người vợ, một người mẹ và thêm vào đó trọng trách của người nấu cơm cho cha Xứ họ Trà Câu. Lối sống đạo đức cứ ảnh hưởng và ăn dần vào đời sống của những đứa con tự khi nào không biết để rồi người con cả là nữ tu Matta Nguyễn Thị Đức tận hiến đời mình trong dòng Mến Thánh Giá Quy Nhơn.

“Chị mình đi tu chả lẽ mình không tu sao ?” Thế là Phêrô Trương Đình Tu và Giuse Trương Đình Hiền ngày ấy là hai cậu Lễ sinh của họ đạo Trà Câu – Đức Phổ (Quảng Ngãi) đã đi tu và sống thật hiền lành với 2 cái tên mà cha mẹ của 2 cậu đặt cho. Tu và Hiền đã vào Chủng Viện Quy Nhơn tu và sống thật hiền cho đến ngày nay dẫu đảm trách chức vụ chánh xứ, quản hạt và như cha Hiền hiện nay là Tổng Đại Diện giáo phận Quy Nhơn. Ai nào đó tiếp xúc với Cha Hiền sẽ nhận ra đúng là hiền với cái tên mà ông bà cố đã chọn.

Bà Cố gần 100 tuổi có 4 người con làm linh mục

Hai người anh đi tu làm cho hai người em cũng tò mò theo tới. 

Người em út G.B. Trương Đình Hà năm nay cũng đã ngót nghét 57 tuổi đang làm chính xứ Thủ Lựu của giáo phận Bà Rịa thân thương. Trên cha Hà là người anh trầm tính nhưng không kém phần hài hước là Tôma Trương Đình Sơn.

Ai nào đó đã gặp Cha Sơn ắt hẳn sẽ được nghe nhiều câu chuyện tục nhưng lại thanh để góp vui cho đời. Chắc có lẽ Cha Trương Đình Sơn nhiễm máu của Cha già cố Giuse Trần Hữu Thanh (DCCT – đã về nhà Cha năm 2007 tại DCCT Thái Hà) để rồi thu thập những câu chuyện hài gửi gấm góp chút niềm vui.

Có lẽ, nếu nhắc đến Cha Toma Sơn mà không nhắc đến hành trình gần 10 năm dấn thân truyền giáo ở mảnh đất đầy gian khó Haiti.

Sinh năm 1959, học đến lớp 6 trường làng, chú Tôma khăn gói quả mướp tìm hiểu ơn gọi tại DCCT Huế những năm 1970. Mùa hè đổ lửa 1972 đã đưa chú Sơn vào DCCT Thủ Đức cho đến ngày mất nhà mất đất.

Đường tu dù dài dù khó nhưng chú Sơn vẫn tiếp tục theo học Đại Học Sư Phạm ngành Pháp văn và vẫn giữ vững đường tu. Sau những năm tháng khó khăn, chú Sơn về giúp giáo xứ Xuân Thịnh (Vườn Ngô) những 5 năm. Thời điểm này, Cha Sơn cũng đã hướng dẫn, đào tạo nhiều ơn gọi và nay có một mầm ơn gọi đã trổ hoa là Cha Giêrônimô Nguyễn Đình Thuật đang phục vụ cho anh chị em thiểu số ở Hà Bầu – Gia Lai.

Bà Cố gần 100 tuổi có 4 người con làm linh mục

10 năm âm thầm sống ở Phú Dòng, sau đó lãnh sứ vụ linh mục và lên đường truyền giáo. Sau những ngày tháng bôn ba giữa những khó khăn của cuộc sống, hiện tại Cha Tôma sống đời mục tử nhỏ bé âm thầm bằng cách giúp các xóm giáo mà Nhà Dòng coi sóc ở Kỳ Đồng.

Phần ông bà cố, sau những năm tháng chiến tranh khốc liệt, ông bà dắt díu nhau tạm cư ở vùng Bàu Cá Trảng Bom.

5 người dấn thân vào đời sống ơn gọi, có một người con gái là chị Mađalêna Trương Thị Như lập gia đình và chị có 7 người con.

Nếu như kể về gia đình đặc biệt này ngoài người đặc biệt là ông bà cố và 5 người con đi tu và chị Như mà không kể đến chị Trương Thị Trinh quả là điều thiếu sót thật lớn. Giản đơn là chị Trinh vì chữ hiếu, vì cha mẹ và vì các chị và em nên chị sống như vậy cho đến bây giờ để thay mặt những người đi tu lo cho cha mẹ già.

Ai ai cũng biết rằng nuôi người già chả khác gì nuôi một đứa trẻ lên 5 lên 3. Cái tuổi già là cái tuổi cực chướng của cuộc đời. Có khi cho ăn rồi lại đi rêu rao rằng bị bỏ đói, có khi thuốc uống mấy cử nhưng cứ bảo “chúng nó quên tui rồi”. Và như vậy, để chăm bẵm cho những “em bé có quyền đòi hỏi” quả thật là điều nan giải.

Bà Cố gần 100 tuổi có 4 người con làm linh mục

Kinh nghiệm trong gia đình ai ai cũng biết những “em bé có quyền đòi hỏi” này khó tính như thế nào. Thà chăm trẻ con thì mình còn có quyền trên nó nhưng chăm cha mẹ già thì mình vừa chăm, vừa cực nhưng lại hoàn toàn bị tước quyền công dân trước những vị này. Chính vì thế, chị Trinh, có lẽ là người được Giáo Hội ghi công và nhắc đến vì sự hy sinh rất lớn của chị.

Trước ánh sáng lấp lánh của một chị phụ trách cộng đoàn như chị nữ tu Matta Nguyễn Thị Đức hay rực rỡ trong những ngày kỷ niệm Ngân Khánh – Kim Khánh thì lại lóe lên hình ảnh của người em tên Trinh thay chị lo cho cha mẹ già.

Trước vẻ đẹp lung linh của 4 anh em làm linh mục và có cha Hiền làm Tổng Đại Diện của một giáo phận thì đàng sau đó lại lóe lên hình ảnh của người chị gái tần tảo lo cho cha mẹ già.

Chúa gọi ông Cố về với Chúa năm 1998 khi ông Cố thọ 78 tuổi. Và, bà Cố may mắn hơn ông, phần phúc hơn ông là hiện giờ Bà còn minh mẫn ở cái tuổi mà khối kẻ mong, vạn người muốn là gần 100 tuổi mà vẫn nhìn thấy con mình sống trọn vẹn trong đời tận hiến.

Bà Cố gần 100 tuổi có 4 người con làm linh mục

 Ta hãy cùng tạ ơn Chúa với gia đình ông bà cố Mẫn – Liêm, với 5 anh chị em của gia đình này và với nhiều gia đình khác nữa đã tận tình và hết lòng dâng hiến cho Chúa 4, 3, 2 người con. Và đặc biệt, có cả gia đình hiện ở giáo xứ Dốc Mơ dâng cho Chúa 2 người con trai trong một hội dòng và coi như chả có kẻ nối dõi tông đường. Những tấm lòng tận hiến như vậy quả là hoa quả tuyệt vời dâng lên cùng Chúa.

Xin Chúa gìn giữ bà Cố Liêm, quý ông bà cố, quý gia đình đã quảng đại dâng cho Chúa những người con để phục vụ trong cánh đồng truyền giáo. Xin Chúa cho Hội Thánh ngày càng có thêm nhiều thợ gặt để gặt lúa về như lòng Chúa mong muốn.
Chi tiết